Ba chữ ngắn gọn dành cho Hồn ma sành điệu: đầy mâu thuẫn!
Từ mâu thuẫn hình thức…
Với một cuốn tiểu thuyết được in khổ lớn, dày 500 trang, dàn trải thành
27 chương truyện, lại chẳng phải thể loại khiến người đọc phải động não
liên tục, thì khoảng thời gian 2 tháng để đọc xong trọn cuốn có lẽ là
quá dài và dễ gây liên tưởng đến sự chán nản! Thế nhưng, mâu thuẫn ở đây
là, mình mất gần 2 tháng để đọc 300 trang, và ngốn hết 200 trang còn
lại chỉ trong 1 đêm!
Điều đó có nghĩa là, chỉ khi nào bạn đủ sức vượt qua chặng đường 300
trang chán nản, bạn mới cảm thấy không tiếc tiền bỏ ra để rước cuốn
truyện ấy về nhà!
Nói một cách công bằng thì, “Hồn ma sành điệu” là một bộ tiểu thuyết
hay. Theo đánh giá cá nhân, nếu so sánh với các tác phẩm văn học phương
Tây được xuất bản gần đây, có thể tạm xếp “Hồn ma sành điệu” trên “Size
12 không phải là mập” và series “Chạng vạng” (xin lỗi cho mình nói
thẳng, bộ này chán ngắt đi được), nhưng nếu đem so với “Nỗi cô đơn của
các số nguyên tố” hoặc “Hẹn em ngày đó” thì vẫn còn kém khá xa. Nhưng
không sao cả, đó chỉ là đánh giá cá nhân trên tình thần tùy hứng và cực
kì phiến diện, vì cơ bản là chúng khác thể loại nên chỉ có thể đánh giá
chung chung như thế!
Quay trở lại với chất mâu thuẫn hình thức của “Hồn ma sành điệu”, trước
hết, nếu bạn bị tựa truyện lừa tình và nghĩ rằng đây đích thị là một
câu chuyện chẳng “ma cỏ” thì cũng “thời trang hào nhoáng”, thì bạn nhầm
to rồi! “Hồn ma sành điệu” chẳng phải truyện ma, càng không phải thể
loại nhật kí son bóng mà các nàng teengirl ưa chuộng. Nói một cách chính
xác thì, cái được bàn đến nhiều nhất trong truyện lại là vấn đề về tuổi
trẻ và sự già nua, về cuộc sống và ý nghĩa của cuộc sống. Xuống phần
nội dung sẽ bàn kĩ hơn, nhưng tạm kết mục này bằng vài dòng “tỏ ra nguy
hiểm”:
Tựa gốc tiếng Anh của “Hồn ma sành điệu” là “Twenties Girl”, và mình
thật tình cho rằng, ý đồ của dịch giả khi chọn cái tựa tiếng Việt lừa
tình như vậy (võ đoán thôi nhé), có lẽ là để đi thẳng vào vấn đề, gợi sự
tò mò và nâng cao tinh thần mâu thuẫn bằng cách khai thác triệt để tính
“trớt quớt” giữa hồn-ma và sành-điệu. Tuy vậy, sau khi đọc xong trọn bộ
tiểu thuyết, mình thấy cứ để cái tựa “Cô gái thập niên hai mươi” hoặc
là “Hai đồng xu nhỏ” (đùa thôi, đùa thôi =)) ) xem ra còn đỡ lừa tình
hơn!
… đến xung đột nội dung và thể loại
Nói sao nhỉ, cảm giác của mình khi đọc 300 trang đầu tiên là, “Hồn ma
sành điệu” có sự pha trộn giữa tính chất huyền bí nửa mùa, tình cảm nửa
mùa, trinh thám nửa mùa và hài hước nửa mùa! Nói chung, loạn đến mức
chẳng thể khẳng định nó thuộc loại nào, tuy nhiên, mình thừa nhận, chính
những cái nửa mùa ấy lại làm nên sự khác biệt thú vị cho tác phẩm.
Về ngôi kể, vì tập trung khai thác diễn biến tâm trạng, đời sống tình
yêu và con đường hoạn lộ (dĩ nhiên, đầy mâu thuẫn) của nữ chính Lara
Lington, nên lựa chọn ngôi thứ nhất số ít (xưng tôi) là tối ưu rồi! Tiện
thể bàn về ngôi kể, lấn sân một chút sang nhân vật, nếu nữ chính Lara
Lington có lối suy nghĩ cố chấp đến hài hước, đôi khi liều mạng đến
hoang đường và thỉnh thoảng có hơi nhu nhược tự ái mang dáng dấp của một
kẻ thất bại toàn tập dễ khiến độc giả phát bực lên được, thì sự hiện
diện của đối trọng - một con ma phiền nhiễu đến bất trị, nổi loạn đến
bất ngờ và đột ngột nội tâm đến nồng nàn lại là động lực khiến độc giả
lên cơn đau tim cấp tính! Màn đau tim dĩ nhiên được gắn thêm động cơ
phản lực vào khoảng 200 trang cuối truyện, khiến độc giả (mà cụ thể là
mình) tình nguyện lao đi như chơi trò cảm giác mạnh mà quên mất trời đã
gần sáng!
Về nội dung, (vâng, chắc chắn rồi) truyện khắc họa một cách khá chân
thực về mâu thuẫn cơ bản giữa thể xác già nua và tâm hồn tươi trẻ, về
cuộc sống đôi khi thất bại và khát vọng được sống có ý nghĩa, về những
cái hào nhoáng bên ngoài và sự thật giả dối đáng kinh tởm bên trong, sau
cùng kết lại bằng những giá trị bất biến của tình yêu, dẫu cho thời
gian và số phận có nhẫn tâm chôn vùi tuổi trẻ và thời đại.
Bàn về ưu khuyết điểm
Điểm đáng ghi nhận nhất ở bộ tiểu thuyết này là một cái kết thực sự bất
ngờ chấn động, tuy nhiên, lối dẫn dắt theo kiểu dàn trải thành nhiều
thể loại và ôm đồm quá nhiều chủ đề đã đẩy sự tò mò của độc giả sang một
bên, nhường sân cho màn tung hứng từ ức chế đến đau tim của hai nhân
vật nữ chính!
Tuy nhiên, nếu bạn là fan ruột của Sophie Kinsella và series “Tín đồ
shopping”, bạn chắc chắn sẽ thích “Hồn ma sành điệu”. Trong trường hợp
bạn chẳng phải fan của Kinsella (như mình chẳng hạn) và tìm đến “Hồn ma
sành điệu” chỉ đơn thuần là bị cái tựa (tiếng Việt) lừa tình, thì ok,
không sao cả! Ít nhất, văn phong hài hước của Kinsella sẽ đem đến cho
bạn những khoảnh khắc bật cười thư giãn cũng như những khoảng lặng cần
thiết để nhận ra rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng nên hối hả chạy
theo những cái phù phiếm!
0 nhận xét: