ody>

“Con muốn biến khỏi căn nhà này!” (2)

22:55 |

Khi quyết định “biến khỏi căn nhà” của mình, nhiều teen đã không lường trước những cạm bẫy nguy hiểm chực chờ bên ngoài.
 >> “Con muốn biến khỏi căn nhà này!” (P.1)
Khi nghe câu chuyện của các teen “dạt vòm” trở về, chúng tớ không khỏi rùng mình vì những gì các bạn ấy đã trải qua…

Cuộc chạy trốn kinh hoàng

Câu chuyện chạy trốn của bạn Trần Thị M. (lớp 12A8, trường THPT Kinh Môn II, Hải Dương) trên chuyến xe đến cửa khẩu Trung Quốc đến nay vẫn còn được nhiều người biết chuyện nhắc đến.

Bị ba mẹ cấm quen người yêu, M. cạy tủ của bố để lấy một triệu đồng cùng người yêu bắt xe xuống Hải Phòng sống cùng nhau. Sau bốn ngày, “tài sản” của cả hai đã cạn kiệt, lợi dụng lúc M. đi vắng, anh người yêu lén trả phòng trọ và mang tất cả đồ đạc đi.

Đau khổ nhưng lại không dám về nhà, M. chợt nhớ đến một người chị quen sống ở Hải Phòng tên là Hồng. Hồng giới thiệu cho M. công việc bưng quả trong đám cưới. Đám đầu tiên, M. kiếm được 100k quá đơn giản nên cô bạn càng tin răm rắp khi Hồng bảo rằng, hôm sau có một đám cưới dưới Quảng Ninh, có xe đưa đón và sẽ trả công 300k. M. đồng ý ngay.

Dọc đường, xe đón thêm một người phụ nữ tên Trinh tự xưng là người nhà của cô dâu. Khi đến Móng Cái, Hồng nói rằng để quên đồ trên xe phải quay lại lấy, Trinh đưa M. lên một chiếc ô tô màu đen. Lúc này, Minh mới biết mình đã bị lừa.

Vẫn còn nhiều bàng hoàng khi nhớ lại câu chuyện này, M. kể:“Mấy người trên xe cứ tưởng tớ không biết tiếng Trung Quốc nên tự do trao đổi với nhau mà không cảnh giác gì. Qua những lời trao đổi, tớ lờ mờ nhận ra rằng chiếc xe đang thẳng tiến đến cửa khẩu và tớ đang trở thành món hàng chuẩn bị được giao cho một người nào đó bên Trung Quốc để… làm vợ bé.

Tớ bắt đầu hoảng hốt và sợ hãi, không biết phải làm cách nào để thoát khỏi chiếc xe ma quỷ này. May cho tớ là lúc ấy trời đã nhập nhoạng và chiếc xe đỗ lại một quán ăn bên đường. Nhân lúc mọi người mất cảnh giác tớ chạy vụt ra khỏi quán, cứ thế cắm đầu cắm cổ chạy mãi, nhằm thẳng hướng rừng mà chạy cho đến khi không nghe tiếng đuổi theo nữa. Thế nhưng, lúc này, tớ mới nhận ra là mình đã… lạc trong rừng ”.

Mấy ngày sau đó, Minh cứ loanh quanh trong rừng mà không biết lối ra. Vừa đói, vừa rét, M. phải hái lá rừng nhai cho đỡ đói. Khi đúng lúc kiệt sức sắp ngất đi, thì M. gặp được các chú bộ đội.

"Giá như, trước đây, tớ bình tĩnh suy nghĩ..." (ảnh minh họa)
Đường về yêu thương

Sau khi nhận được tin báo, bố mẹ M. đến đón con. “Nhìn gương mặt hốc hác của bố, và đôi mắt sưng mọng, đỏ hoe của mẹ, tớ òa khóc, hối hận và tự trách mình sao quá nông nỗi. Bố xoa đầu tớ, bảo: “Về được là tốt rồi!”. Không có một tiếng la mắng.

Lúc ấy, tớ mới biết ba mẹ thật bao dung chứ không độc đoán, cay nghiệt như trước đây tớ lầm tưởng. Giá như, trước đây, tớ bình tĩnh suy nghĩ…”, M. khóc khi tâm sự.

Còn Nguyễn Long, một học sinh ngoan hiền của trường THPT Ngô Gia Tự (Phú Yên) cũng đã có lần bỏ nhà đi bụi. Lúc ấy, thấy ba mẹ suốt ngày cãi nhau, Long vừa buồn, vừa căng thẳng nhưng không biết tâm sự cùng ai.

Năm học lớp 10, sau một lần chứng kiến cảnh ba mẹ lời qua tiếng lại, bạn lẳng lặng dắt xe đạp ra khỏi nhà và nói dối là đi học thêm, nhưng bạn đã đạp xe cả đêm từ thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên vào đến Nha Trang.

Sáng ngày hôm sau, vì quá mệt mỏi Long đã chạy xe thẳng vào sân của một ngôi chùa nhỏ bên đường, các sư ở đây đã cho bạn ăn uống để lấy lại sức, sau đó hỏi chuyện và khuyên bạn nên gọi về nhà nhưng vì quá giận ba mẹ Long kiên quyết không đồng ý. Hôm đó Long ngủ lại trong chùa và nghe giảng về đạo làm con.

Đúng 6 giờ tối ngày thứ ba kể từ ngày bỏ nhà đi, Long đã liên lạc với gia đình thì biết bố mẹ vì mình đã suy sụp rất nhiều. Sau khi được tin bạn ở Nha Trang, bố mẹ, chú bác của Long đã vào tận Nha Trang để đón Long về và cám ơn các sư ở đây đã giúp đỡ bạn những ngày qua. Từ đó ba mẹ Long không bao giờ cãi nhau nữa, về phần mình Long rất hối hận và tập trung vào học tập, thời gian rảnh rỗi bạn tranh thủ phụ giúp mẹ việc nhà.

Thi rớt đại học, xấu hổ với gia đình nên Tất Thắng (cựu học sinh trường THPT Trà Ôn, Vĩnh Long) đã lấy 5 triệu đồng của mẹ để bỏ trốn lên Sài Gòn. Thắng xin vào làm thợ cho cửa hàng sắt.

Một lần, bị bụi sắt bay vào mắt phải nằm cấp cứu trong bệnh viện Triều An. Nằm trên giường bệnh một mình, Thắng vừa tủi thân vừa nhớ đến những lần được mẹ chăm sóc, nấu cháo hột gà giải cảm cho ăn; nhớ đến hôm ba đưa Thắng thi đại học, đứng ở ngoài nắng chờ Thắng, ba bị sốt nặng phải đi cấp cứu ở bệnh viện…

Nhớ lại tất cả, Thắng hối hận và gọi điện về cho ba mẹ. 12 giờ khuya, ba mẹ Thắng tất tả đón xe lên Sài Gòn thăm con. Dù bị băng mắt, không nhìn thấy ba mẹ nhưng: “Mình biết ba mẹ đang khóc. Mẹ nắm tay mình mà run bần bật. Ngay khoảnh khắc đó, mình biết chắc rằng sẽ chẳng bao giờ mình lại bỏ nhà đi lần nữa ”, Thắng ngậm ngùi kể lại.

Mong rằng nhiều teen không phải bùi ngùi kể chuyện “dạt vòm” như các bạn trên đây.

Trở về nhà sau hai tháng “dạt vòm” cùng bạn trai, N.T.Hằng (19 tuổi, cựu học sinh THPT Nghi Lộc, Nghệ An) trở thành con nghiện vì bị chính người bạn trai lôi kéo. Hằng tâm sự: “Dù chúng ta có quyết định rời căn nhà của mình thì lúc nào cánh cửa đó cũng không bao giờ đóng lại.

Ba mẹ luôn chờ mình quay về dù mình có mắc lỗi nghiêm trọng thế nào. Đến giờ mình cũng chẳng hiểu nổi, tại sao lại tự mình rời bỏ yêu thương để thoát ra thế giới bên ngoài nhiều cạm bẫy như thế?”

…Nằm trong bệnh viện, Tất Thắng thấy một cô bé tên Quế (học lớp 11 trường Mạc Đĩnh Chi, TP.HCM) sau giờ học tất tả đi về chăm sóc mẹ đang bị bệnh ung thư, giai đoạn cuối. Thắng bỗng nghĩ đến ba mẹ mình và lo sợ…

Theo Mực Tím

“Con muốn biến khỏi căn nhà này!” (P.1)

22:53 |

“Nữ sinh Thủ Đức bỏ nhà ra đi”, “Nữ sinh bỏ nhà đi vì tình”…Các tựa bài báo tưởng chừng đơn giản nhưng ẩn sau đó là những chuyện li kì, mâu thuẫn khó giải quyết, cả những nỗi niềm của teen và người thân.
Kì 1: Khi teen chọn sai đáp án

“Đùng một cái là bỏ nhà đi”, phụ huynh của một nữ sinh ở quận Thủ Đức đã nói trong nước mắt với PV. Được biết, đây không phải là lần đầu tiên bạn này bỏ nhà ra đi. Một cuộc khảo sát nhỏ với 50 bạn độ tuổi từ 13 đến 18 với câu hỏi: “Bạn đã từng có ý định bỏ nhà ra đi chưa?”, kết quả chỉ có hai bạn trả lời là “chưa từng có suy nghĩ đó”, 48 bạn khác đều đã có ý định hoặc đã từng bỏ nhà ra đi vì những lí do khác nhau…

1001 lí do

Từ khi ba mẹ li dị cách đây hai năm, H.P (18 tuổi, Q.Gò Vấp, TP.HCM) đã suy sụp ít nhiều. Rồi ba P. lập gia đình với người khác, P. có thêm một người em cùng cha khác mẹ. Kể từ đó, cuộc sống của P. cũng thay đổi hẳn.

Ba P. thường xuyên la mắng và chì chiết P. với những lời lẽ hết sức nặng nề, xem bạn là của nợ, thậm chí nhiều lúc không cho P. tiền đóng học phí, lại đuổi P. ra khỏi nhà vì cho rằng P. vô dụng, không giúp ích được gì. “Lúc đó cảm xúc của mình khá tệ, chông chênh vô định. Chán nản, mình đã mang theo hết tiền tiết kiệm và bỏ nhà đi bụi một thời gian”, P. chia sẻ.
 

Cảm giác bị bố mẹ bỏ rơi, hắt hủi khiến không ít bạn nghĩ tới cảnh bỏ nhà. (ảnh minh họa)
 
Đáng buồn hơn là hoàn cảnh của bạn N. Thu (17 tuổi, Q. Tân Bình, TP.HCM). Thu sống trong điều kiện sung túc vì ba mẹ bạn đều là giám đốc. Nhưng rồi, khi phát hiện ra cả ba lẫn mẹ đều có “tình riêng”, Thu suy sụp tinh thần hẳn, thường xuyên trốn học ngồi quán cà phê vì không thể tập trung được khi ngồi trong lớp. Khi nhà trường báo với gia đình, mẹ Thu đã la mắng con “không biết điều”, “ăn hại”. Thu im lặng nhưng ngay tối đó đã bỏ nhà lên tá túc với bạn ở Đà Lạt.

Sau 1 tuần tìm kiếm, bố mẹ Thu tìm ra và bắt Thu về. Thời gian của Thu bị giám sát chặt chẽ 24/24 giờ. Quá bức bí, cô bạn đã tìm tới cái chết. Trong bức thư cuối cùng Thu để lại cho bố mẹ, bạn vẫn tha thiết: “Bố mẹ hãy cùng nhau xây dựng gia đình trở thành mái ấm...”.

“Giữa anh và mình, ba mẹ thương ai hơn?” câu hỏi lúc nào cũng thường trực trong đầu của H.Q (cựu học sinh trường THPT Nguyễn Bỉnh Khiêm, Vĩnh Long). Và khi không tìm được đáp án, Q. bỏ sang nhà bạn ở Trà Vinh với một “mong ước” đơn giản: “Không có mình ở nhà, ba mẹ sẽ thấy thiếu vắng, thương mình nhiều hơn ”.

Ở nhà bạn được một tuần, nghe ba vì đi tìm kiếm mình mà đổ bệnh, Q. quay về. Nói sự thật cho ba biết, Q. khóc khi nghe câu trả lời: “Ba thương anh em con giống nhau nhưng để ý đến con nhất nhà vì con là con út”.

Khi tình yêu “vẫy gọi”

Bị ba mẹ ngăn cản tình yêu, không được tự do yêu đương cũng chính là một lí do để teen biện minh cho việc bỏ nhà ra đi của mình. L., nữ sinh ở Đà Nẵng đã từng bỏ nhà theo bạn trai vào TP.HCM, khi được hỏi lí do bỏ nhà đi đã tỉnh bơ: “Ba mẹ sợ mình còn nhỏ quá, biết mình có người yêu ba mẹ cấm cản…”.
 
Chạy theo ảo mộng tình yêu khiến teen gặp không ít rắc rối.
 
Các bác sĩ khoa Tâm thần, BV TW Huế đến nay vẫn ấn tượng với trường hợp bạn nữ tên L. N. Như (19 tuổi, trú tại xã An Hải, Thuận An, Phú Vang, tỉnh TT. Huế). Trước kia, Như học hành chăm chỉ, không có biểu hiện khác lạ gì về giới tính.

Bắt đầu sau kì thi đại học, tổng điểm của Như chỉ 11,5 điểm, Như lấy 1 triệu đồng tiền để dành của ba mẹ “dạt vòm” vào Nha Trang tìm gặp “người yêu” là một bạn gái tên Nhiên. Chỉ khi tiêu hết tiền, cơm không lành, canh không ngọt với người yêu, phát hiện ra người yêu bắt cá hai tay nên Như quay về nhà trong tâm trạng ngẩn ngơ, mẹ bạn phải đưa vào bệnh viện điều trị.

Còn L. (trường THPT Nguyễn Khuyến, TP.HCM) là người đồng tính nhưng không dám cho ba mẹ biết. Mới đây, khi đọc được thông tin một bạn gái ở Thủ Đức bỏ nhà đi theo người yêu đồng giới, mẹ của L. đã giận dữ: “Tao mà có con như nó là tao giết chết!”

Đang sống trong lo sợ như thế, “người yêu” của L. ở Hà Nội lại liên tục rủ L. bỏ nhà ra đi. “Mình bối rối lắm, sợ ba mẹ sẽ giết mình chết!”, L. tâm sự .

Trong rất nhiều đáp án cho bài toán giải quyết mâu thuẫn gia đình, teen đã chọn cách khá tiêu cực là bỏ nhà ra đi mà không biết rằng đấy không phải là đáp án đúng và duy nhất!

Tâm lý muốn khẳng định mình

Một trong những nguyên nhân teen muốn bỏ nhà đi là thích khẳng định mình. Khi không hài lòng với gia đình, khi bị ba mẹ ngăn cản tình cảm, bị ba mẹ la mắng… Xuất phát từ tâm lí cho rằng mình đã lớn, mình đúng, mình có quyền quyết định cuộc sống theo ý thích cá nhân. Đó là nguyên nhân gốc rễ khiến teen quyết bỏ nhà đi để chứng tỏ bản lĩnh “người lớn” của mình.

Tuy vậy, trước khi “dạt vòm”, nếu bạn chịu khó ngồi tra những từ khóa “bỏ nhà đi”, “mất tích” trong những thông tin liên quan tới tuổi teen,hầu hết đều gặp những bi kịch, những hậu quả khó lường. Đó chính là thực tế nằm ngoài tưởng tượng màu xanh của bạn. Bạn hãy đặt mình vào những hoàn cảnh ấy để cân nhắc lại quyết định của mình.

Tất nhiên, tìm cách đối thoại được với phụ huynh để giải tỏa ấm ức, nỗi lòng không phải là dễ, nhưng sẽ không hề nguy hiểm, đánh cược số phận như việc bỏ nhà ra đi. Chỉ cần có kĩ năng nhẹ nhàng, chia sẻ và lắng nghe ba mẹ, teen cũng sẽ nhận được sự chia sẻ và lắng nghe từ phụ huynh.

TS tâm lí Vũ Gia Hiền

Theo Quỳnh Trân – Thu Hương

Trinh tiết là cái gì, sao đàn ông Việt phải khổ?

20:04 |

Nếu đàn ông Việt không nhìn qua được cái háng của người phụ nữ thì các anh không thể có được sự tôn trọng của họ...
Không thể đánh giá người phụ nữ qua trinh tiết
Chào độc giả! Tôi là một thằng đàn ông, tôi không sống trên đất Mỹ như anh Việt kiều nọ, tôi sinh ra và lớn lên trên đất nước Việt Nam. Hồi nhỏ, tôi thấy người ta hay nhắc đến 2 từ trinh tiết, ban đầu, tôi cứ tưởng rằng trinh tiết là vàng bạc, châu báu, là kim cương… nhưng sau khi lớn lên, tìm hiểu qua sách báo, tôi mới hiểu rằng, trinh tiết chẳng qua chỉ là một cái màng mỏng nằm trong âm đạo của người phụ nữ.

Tôi không biết với các anh đàn ông khác, cái màng mỏng ấy có ý nghĩa như thế nào, mà nhiều người phải khổ sở, phải đay nghiến, dày vò nhau như thế. Nhưng riêng đối với tôi, cái màng mỏng ấy chẳng có ý nghĩa gì hết.

Tôi đánh giá một người phụ nữ không bao giờ nhìn vào cái màng mỏng ấy. Vì sao ư, tôi là một người đàn ông có học thức, có hiểu biết, tôi luôn tin vào những điều khoa học đã chứng minh.

Và theo như chứng minh của khoa học, cái màng mỏng mà các vị gọi là trinh tiết phụ nữ ấy không phải là vĩnh cửu, và nó có thể bị rách, thủng bất cứ khi nào. Ví dụ như hoạt động mạnh, chơi thể thao, ngã xe, và cả khi quan hệ tình dục,…Lại có những người phụ nữ, do có cấu tạo đặc biệt, nên cái màng mỏng ấy không rách ngay cả khi đã từng có quan hệ tình dục.
Giá trị người phụ nữ thể hiện qua tri thức và hiểu biết xã hội
Giá trị người phụ nữ thể hiện qua tri thức và hiểu biết xã hội
Vậy thì cái màng mỏng ấy có chứng minh được rằng vợ mình còn trinh hay mất trinh, vợ mình đã từng quan hệ tình dục hay chưa từng quan hệ tình dục không?. Hoàn toàn không có ý nghĩa đó, mà chỉ có những người đàn ông dốt nát, kém hiểu biết, và không có tri thức mới đem cái màng trinh ra để làm thước đo giá trị của người phụ nữ.

Vậy giá trị phụ nữ nằm ở đâu. Xin thưa, giá trị phụ nữ nó nằm ở học thức, hiểu biết xã hội, và sự thật thà, biết yêu thương kính trọng những người xung quanh.

Bây giờ đã là thế kỷ 21, thế giới người ta đang lo lắng đến những vấn đề để giải cứu thế giới thoát khỏi sự hủy hoại của biến đổi khí hậu, và lo lắng tìm ra những nguồn năng lượng mới để thay thế cho tài nguyên thiên nhiên đang dần cạn kiệt, làm thế nào để thế giới thoát khỏi cuộc khủng hoảng kinh tế hiện nay, và làm sao mang lại nhiều giá trị gia tăng cho xã hội, làm cho xã hội này tốt đẹp hơn, con người được hưởng những dịch vụ tốt nhất,… chứ chẳng ai còn lo lắng xem những cô gái bây giờ còn hay mất trinh tiết nữa đâu.

Ấy vậy mà, đàn ông Việt Nam vẫn cứ mở mồm ra là trinh tiết, câu chuyện của gia đình người đàn ông trả dâu vì cho rằng vợ mình đã mất trinh đang trở thành nỗi nhục cho người Việt Nam, cho đàn ông Việt Nam như vậy chẳng lẽ còn chưa đủ hay sao, mà lại ở đâu sinh ra một anh Việt kiều sống và làm việc trên đất Mỹ về Việt Nam để đòi hỏi trinh tiết phụ nữ?.

Các anh không hiểu hay cố tình không hiểu rằng, chính những người đàn ông Việt chúng ta đang tự hạ thấp mình trong mắt những người phụ nữ?. Như vậy thì đừng bao giờ mở mồm ra trách những người như bạn Quách Thu Trang nào đó tuyên bố hùng hồn “Ế chồng không lấy đàn ông Việt”. Vì, nếu đàn ông Việt không nhìn qua được cái háng của người phụ nữ thì các anh không bao giờ có được sự tôn trọng của họ đâu, và cũng chẳng thể làm được cái trò trống gì trên đời này đâu.

Cảm ơn Phunutoday đăng tải. Bài viết này cũng là lời chúc của tôi dành cho những người phụ nữ Việt Nam- những người luôn chịu nhiều thiệt thòi về mình để những người đàn ông chúng tôi được hạnh phúc.
Theo phunutoday

Sao lại nói, em không phải đàn bà?

19:51 |

Anh à, nhìn lại em đi….
Ừ thì em không có số đo ba vòng thật chuẩn nhưng vốn dĩ khi mặc áo quần, vẫn có thể nhìn rõ đường cong. Ừ thì chân em không dài, ngực em không lớn nhưng vẫn có cổ cao ba ngấn, eo thon và mông nở đấy thôi! Ừ thì khuôn mặt em hơi gầy, lông mày thì mờ nhạt, lại đeo cặp kính cận tới 3 đi ốp, nhưng nhìn tổng thể vẫn có thể gọi là hài hòa. Và khi em mặc váy ngắn, trang điểm ra ngoài đường, vẫn có vô khối ánh mắt dõi theo em….
Anh à, nhìn lại em đi….
Em tuy không thể nói văn hóa cao nhưng tối thiểu cũng có tấm bằng thạc sĩ. Em có công việc được mọi người tôn trọng là một giáo viên. Em chưa từng để mọi người bàn ra tán vào về tư cách đạo đức. Cũng chưa từng để bố mẹ chồng lo lắng khi anh đi xa. Mặc dù cũng đôi lần em làm mẹ chồng bực tức. Mặc dù cũng có đôi lần em làm anh bị tổn thương….
Anh à, nhìn lại em đi…..
Em không thể là người phụ nữ ba đảm đang như lời mẹ cha răn dạy. Món ăn em nấu có thể còn có lúc mặn, nhạt. Cơm nếu không phải nồi điện thì cũng có lúc sống, lúc khê nhưng em luôn cố gắng. Một cô gái thị thành được mẹ cha nuông chiều từ tấm bé, anh lấy về không những biết thịt gà, mổ cá… còn biết cắn răng, nhắm mắt làm ếch, làm lươn. Sáng sáng em biết dậy sớm chuẩn bị đồ ăn sáng cho cả nhà trước khi đi dạy. Biết chuẩn bị nước ấm cho ông bà rửa mặt mỗi buổi sáng mùa đông. Đi làm về, ngoài nấu cơm và giặt giũ, em biết quét cái sân rộng bằng ba cái nhà Hà Nội. Biết dọn dẹp cửa nhà và biết chăm con. Em còn biết co kéo sao cho vừa đủ đồng lương. Biết bổn phận của nàng dâu mỗi lần cỗ bàn, đình đám. Em còn biết giấu nước mắt lặng thầm để tự mình gậm nhấm. Nhường nụ cười cho anh khỏi lo lắng lúc đi xa….
Nên anh à…..
Dù em tỏ ra là lạnh lùng, lãnh đạm, ai dám nói em không phải đàn bà? Dù vắng anh, em luôn đi về lẻ bóng? Dù em luôn lạnh nhạt với những người đàn ông bên cạnh. Nhưng ai dám bảo rằng em không yếu đuối, không cô đơn?
Nên anh à, ….
Dù nhìn ngược, nhìn xuôi em vẫn là phụ nữ. Em vẫn có những mong muốn hết sức đàn bà. Đó là em vẫn cần bờ vai của anh cho em nương tựa. Vẫn cần anh gánh vác những việc khó khăn. Là em vẫn cần vòng tay anh ôm những đêm dài cô quạnh. Vẫn cần bàn tay anh ủ ấm tay em những ngày đông giá rét. Vẫn cần lắm vòm ngực anh mỗi khi tức tưởi. Vẫn cần nụ hôn và bàn tay dịu dàng vuốt mái tóc em....
Em vẫn cần được nghe những lời anh dịu ngọt. Vẫn cần thấy trái tim em thổn thức trước những ánh mắt và cử chỉ dịu dàng. Vẫn cần lắm người lo lắng đợi em về mỗi chiều tắt nắng. Vẫn cần thấy mình được an ủi, được chở che….
Nên anh à, anh nhìn lại em đi….


Con xin lỗi Mẹ, con xin lỗi Mẹ!

19:50 |

Mai nhìn, nhìn mãi lên tấm hình bé Bo đang cười thật tươi, đôi mắt tròn vo đen láy, lòng đau thắt lại. Mai không tin, không thể tin được sự thật này, chỉ mới đây thôi, con gái yêu hai tuổi rưỡi còn tíu ta tíu tít bên cạnh Mai, mà bây giờ đã là âm dương cách biệt.
...
Bà ngoại Bo gọi hai vợ chồng về vì con bé sốt cao quá, hai vợ chồng gấp rút đưa bé lên bệnh viện huyện, ẵm bé chạy vào phòng cấp cứu, bác sỹ cho bé vào tắm, cho uống hạ sốt rồi lấy máu đi xét nghiệm, kết quả xét nghiệm máu không phát hiện có gì bất thường, nhưng triệu chứng của bé ngày càng nặng, ói và tiêu chảy liên tục, nên bác sỹ cho nhập viện để theo dõi thêm.
Từ chiều đền 6 giờ tối, thấy bé vẫn sốt cao và không ngừng nôn ói, bác sỹ ký giấy cho chuyển Bo xuống bệnh viện Nhi Đồng ở Sài Gòn. Lúc chuyển Bo đi bệnh viện chỉ còn 1 chiếc xe cấp cứu, lại có một chị bầu sinh khó cũng cần chuyển đi gấp. Vậy là bé Bo phải đi chung xe cấp cứu, và ưu tiên chở sản phụ ấy đi Từ Dũ trước.
Trong xe cấp cứu, Bo liên tục bảo đói, nhưng Mai cho uống sữa bao nhiêu thì bé đi hết ra ngoài bấy nhiêu. Ôm con trong tay Mai cầu mong ông trời thương xót vợ chồng cô mà cho Bo được qua khỏi cơn nguy hiểm này.
 Sau khi sản phụ xuống Từ Dũ, xe quay trở lại để đưa bé đến Nhi Đồng, Mai thấy da mặt Bo bắt đầu tím tái, tụ máu bầm, răng va lập cập, nước mắt Mai rơi ướt hết khuôn mặt con thơ, bé Bo lấy bàn tay nhỏ bé yếu ớt ôm lấy mặt Mẹ và nói: “Con xin lỗi Mẹ, con xin lỗi Mẹ”. Lời mê sảng của con thơ làm Mai nghe tim mình muốn ngừng đập, Bo đã lịm dần trên tay Mai.
 Mai ôm con chạy thẳng vào phòng cấp cứu, bác sỹ ngay lập tức kích hô hấp, Mai thấy da Bo dần hồng hào trở lại, điện tim đồ báo đã qua khỏi cơn nguy kịch.
Mai mừng quá, chạy đi mua thêm sữa bột, mua tã giấy và đồ đạc cần thiết cho con.
Khi Mai quay lại, Mai thấy các bác sỹ vây quanh chỗ của Bo, họ không cho Mai lại gần, Mai cố nhìn qua khe nhỏ trên ô cửa. Rồi bác sỹ gọi chồng Mai vào, lát sau anh báo cho Mai biết là phải xét nghiệm tủy.
Kết quả xét nghiệm tủy là bé bị nhiễm trùng huyết, và bác sỹ nói khả năng cứu bé là rất thấp. Họ cho vợ chồng Mai vào bên con, tình trạng bé đã tồi tệ hơn, da tụ huyết, co giật, mắt đứng tròng và bé đã ra đi mãi mãi. Từ lúc biết kết quả xét nghiệm đến lúc bé mất chưa đầy 30 phút.
Hôm nay mới là ngày thứ 3, Mai cứ thẫn thờ ngồi nhìn di ảnh của con, rồi lại lấy album hình chụp từ nhỏ đến giờ của Bo mà mân mê, đến bao giờ nỗi đau này mới nguôi ngoai?

Tôi chỉ cầu mong cho Bo được bình yên. Tôi chỉ biết an ủi Mai rằng bé đã hóa một thiên thần nhỏ, vẫn dõi theo Mai hằng ngày, nên Mai phải gắng lên, hãy kiên cường lên nhé!
Bởi kiếp người mong manh quá, hãy dành trọn yêu thương khi còn có thể.

Nhật ký tháng Ba

19:49 |

Mẹ kính yêu của con!
Con chợt nhận ra rằng con biết nói tiếng “Mẹ” đã được mười bảy năm. Tiếng mẹ là tiếng nói thuộc về bản năng mà con thì vô tình nên không nhận ra hết ý nghĩa lớn lao của nó. Con quả là một đứa trẻ hư khi từng nghĩ rằng mình có thể tự lập mà không cần có mẹ. Sẽ chẳng ai trên đời này yêu thương con hơn mẹ, con biết vậy và con càng cảm thấy xấu hổ khi không thể hứa rằng con yêu mẹ nhất. Con gái của mẹ không phải là người hoàn hảo nên những tình cảm con dành cho mẹ và cho những người khác không thể trọn vẹn, đầy đủ như đúng nghĩa vụ của nó. Nhưng con biết mình cần phải làm gì…
Con của mẹ, bây giờ, không còn là cô bé có mái tóc cháy nắng, cao một mét hai, nặng hai mươi lăm ký nữa, con đã lớn rồi, đã trở thành một cô gái, vẫn hồn nhiên như xưa nhưng cũng biết điệu đà, đỏm dáng. Mẹ nhìn con diện một bộ quần áo mới, thoa một chút son môi và đi chơi cùng tụi bạn, lúc ấy, ánh mắt mẹ thật lạ. Có lần con hỏi vì sao mẹ nhìn con như thế, mẹ vuốt nhẹ lên mái tóc dài, suông mượt của con và nói rắng, ánh mắt ấy nói lên hai điều: con đã lớn và thời của mẹ đã qua! Vậy ra mẹ cũng sợ tuổi già lắm chứ, mẹ cũng là phụ nữ mà! Nhưng nỗi sợ của mẹ không phải là một sự hèn nhát, đó là cảm xúc rất bình thường của con người mà thôi. Mẹ sợ tuổi già bởi khi tuổi già của mẹ đến đồng nghĩa với  việc con gái của mẹ lớn lên, nó sẽ quên mẹ và vui với tuổi trẻ. Nhưng mẹ lại không biết mẹ đã sai như thế nào đâu. Chắc chắn sẽ có những lúc hai mẹ con mình, hai thế hê, bất đồng quan điểm nhưng đấy đâu phải là do con muốn xa mẹ? Con yêu mẹ lắm chư, mẹ cũng biết thế cơ mà, vậy nên mẹ đừng bao giờ nghĩ ngợi như thế nhé!
Có những lúc mẹ con mình to tiếng với nhau. Con giận dỗi và không để ý xem mẹ nghĩ gì. Con đã từng nghĩ mẹ đã già, mẹ bảo thủ, mẹ không thương con. Nhưng thực sự lỗi lầm đó là của ai kia chứ, chẳng phải là của con hay sao? Những đứa trẻ mười bảy tuổi luôn cố tạo cho mình một cái tôi cá nhân rất lớn. Họ chẳng cần biết cái tôi ấy tích cực hay không nhưng chỉ cần nó khác người và thể hiện một niềm kiêu hãnh thì họ sẵn sàng gọi nó là cá tính. Con cũng là một đứa trẻ mười bảy tuổi như bao đứa trẻ mười bảy tuổi khác. Những lúc giận hờn mẹ xong, con thấy ân hận lắm chứ nhưng sự bướng bỉnh, ngang ngạnh đã không cho phép con nói lời xin lỗi. Tại sao con lại như thế hả mẹ? Tại sao con lại không chịu nhớ đến những gì mẹ đã làm cho con, cho cuộc đời con để thấy rằng mình yêu mẹ như thế vẫn còn ít lắm? Mẹ hãy tha lỗi cho đứa con khờ khạo này của mẹ nhé! Có thể nó vẫn sẽ ương bướng nhưng nó sẽ yêu mẹ nhiều hơn, nghe lời mẹ nhiều hơn, gần bên mẹ nhiều hơn!
Con luôn tự hào về mẹ và luôn tự hào về mình bởi trên đời này con là người hạnh phúc nhất khi con có mẹ. Nhân ngày 8/3 con chúc mẹ luôn vui vẻ, xinh đẹp và hạnh phúc mẹ nhé! Con yêu mẹ! 


Còn biết bao nhiêu lần được cùng nhau?

19:48 |

Còn bao nhiêu lần mình cùng nhau đi về trên con phố nhỏ? Cùng ngắm mưa rơi trên hiên nhà đầy gió. Bàn tay em giơ ra hứng từng hạt mưa rơi. Bàn tay anh nắm tay em thật chặt. Mưa ngày đó lạnh, nhưng vẫn ấm đúng không anh?
Còn bao nhiêu lần được nhìn thấy nhau? Đón đưa nhau về sớm hôm khuya tối. Bàn tay anh nhẹ nhàng gỡ làn tóc rối. Tóc dài em bay, quấn quýt ngón tay anh?
Còn bao nhiêu lần chúng mình nắm tay, đi qua những con đường trải đầy lá bằng lăng đỏ? Tiếng lá xạc xào dưới bước chân như tiếng nhạc. Vậy mà hôm nay, mình em bước, nghe lá vụn vỡ dưới bàn chân?
Còn bao nhiêu lần cùng ngắm hoa điệp vàng rơi trên thảm cỏ xanh? Em đã luôn yêu thích màu hoa vàng như nắng. Nhưng hoa điệp bây giờ, cũng hanh hao, vàng vọt. Biết đến bao giờ trở lại sắc thắm năm xưa?
Còn biết bao nhiêu lần cùng đứng dưới gốc bằng lăng? Môi em thơm mềm vị kem mát lạnh? Sắc bằng lăng tím dịu dàng như mắt anh ngày đó? Biết bao giờ bằng lăng không tan tác dưới cơn mưa?
Còn bao nhiêu lần hẹn hò nhau nơi góc phố kia? Hai bàn tay đan khẽ vào nhau nồng ấm. Bàn tay anh dắt em sang đường đông tấp nập? Bây giờ, một mình em bước. Chú ý bàn chân đặt lên từng viên gạch lát đường màu đỏ. Dòng người vẫn ồn ào như ngày đó. Bước chân em chao nghiêng dưới ánh nắng chiều.
Còn biết bao nhiêu lần, thấy anh đứng đợi phía ngoài xa? Thấy hoa nắng đậu trên tóc anh, trên bờ vai và trong ánh mắt? Nắng bây giờ nhạt nhòa chiều vắng. Biết đến bao giờ, nắng ấm đến trái tim em?
Còn biết bao nhiêu lần cùng nhau trên những cuộc hành trình? Anh ôm em vào lòng trên con tàu chật chội? Cùng nhau đi đến những miền đất lạ? Thấy tình yêu thăng hoa theo mỗi chuyến đi?
Còn biết bao nhiêu lần, theo anh về miền quê đầy nắng? Ngắm hoa cải vàng trải khắp triền đê? Anh hái hoa, cài lên mái tóc? Môi chạm môi thật nhẹ, em cứ ngỡ như đang chìm trong một giấc mơ thật ngọt....
Còn bao nhiêu lần được cùng nhau bên mâm cơm nhỏ? Căn phòng ngập tràn ánh đèn vàng ấm áp. Tiếng anh cười nhẹ nhàng như gió. Bước chân em, khe khẽ chạm yêu thương?
Còn bao nhiêu lần được ngủ trong vòng tay anh? Khi mơ màng thấy anh kéo chăn đắp cho em khỏi lạnh. Nụ hôn lên môi, lên trán nhẹ nhàng như nụ hôn của gió. Em mỉm cười đi vào giấc ngủ. Trong giấc mơ thấy hạnh phúc kề bên…
Còn biết bao nhiêu lần, được ngồi đó cùng nhau? Cùng cắn răng cho nỗi buồn đi vào tim run rẩy. Giả bộ nói cười, ngỡ như chỉ là bạn bè thoáng qua gặp lại? Biết đâu trong tim nhau, đang có sóng trong lòng?
Còn biết bao nhiêu lần, cố tránh đi chung trên một con đường? Dù kỉ niệm đã lên rong rêu từ lâu lắm? Nhưng cứ tránh, để khiến lòng tĩnh lặng. Sợ chạm vào những vết thương vừa mới mọc da non?
Còn bao nhiêu lần được cùng nhau….?


Con mong lắm nụ cười trong trái tim của mẹ!

19:47 |
Con nhìn lại những kỉ niệm đã bỏ lại sau lưng để ra đi thực hiện ước mơ của riêng con. Con nhìn lại hình ảnh mẹ với nụ cười nhỏ bé nhoè đi theo năm tháng. Hình ảnh ấy nhoè đi trong con không phải vì tình yêu của con với mẹ đã không còn quan trọng, không phải như thế đâu mẹ à!. Mà bởi vì mẹ đã gầy đi, và khi mẹ cười những nếp nhăn nhọc nhằn khỏa lấp khuôn mặt thân yêu ấy. Mờ đi cả những tháng năm xưa.
Mẹ trong con là cả thế giới một thời ngây dại, là người cho con lớn lên an lành. Cả quãng thời gian dài con với nắng cao nguyên là bạn. Con với những thơ dại thủa nào mải miết chạy ngang qua mẹ mà không nhận ra dáng hình mẹ trong nỗi đau thầm trong đêm mưa lạnh giá. Mưa xuyên qua trái tim bao la của mẹ, làm mẹ quặn đau.
Con lớn và có lẽ đủ lớn để hiểu được mẹ đã hy sinh nhiều đến thế. Nhưng tình yêu của mẹ con mình cũng không thể giữ chân được ông ấy. Và ông ấy đã ra đi, đi tìm cho riêng mình một khoảng trời. Một nơi không có những gánh nặng sau lưng.
Mẹ đau khổ lắm, con biết mà. Nhưng mẹ mới thật dũng cảm làm sao, dũng cảm hơn tất cả những người phụ nữ khác, hay ít nhất với con mẹ thật dũng cảm.
Mọi người cũng biết điều đó, biết mẹ đã phải chịu đựng những gì và mẹ đã vượt qua những nỗi đau ấy để ở bên và che trở cho chúng con, như mẹ vẫn luôn làm. Nhưng họ đôi khi những lời ra tiếng vào làm mẹ mệt mỏi. Con nhìn thấy điều đó trên đôi mắt mẹ nhưng mẹ không khóc. Mẹ vẫn kiên cường đi qua hết thời gian, qua hết năm tháng đau thương, qua cả nhọc nhằn và mệt mỏi vẫn luôn hiển hiện trên đôi mắt, nụ cười của mẹ.
Giống như một thân cây lớn kiên cường, mẹ dang đôi tay bảo vệ cho chúng con mặc cho giông tố làm mẹ lạnh và những cơn gió như dao cắt vào cánh tay mẹ.
Con có thể viết tặng những dòng thân thương nhất cho những người khác, nhưng không hiểu sao con không thể viết cho mẹ. Vì con không muốn nhắc lại những nỗi đau kia, vì con không muốn nhớ đến con người ấy. Không muốn nhớ lại hình ảnh mẹ nhọc nhằn cả thể xác lẫn trái tim để vượt qua nỗi đau thật lớn ấy. Vượt qua đổ vỡ để xây dựng lại từ đầu, góp nhặt từng mảnh vụn yêu thương rải rác để nhen lại trong trái tim những đứa con một niềm tin vì chị và con đã nói rằng sau này sẽ không lấy chồng, sẽ ở mãi bên mẹ.
Mẹ biết tất cả nỗi đau trong lòng con, mẹ biết và mẹ chỉ nhẹ nhàng cầm tay con và nói: "Rồi tất cả cũng sẽ qua". Không phải con không muốn tin, nhưng cuộc đời làm con không thể tin tưởng. Nhưng con tin mẹ, tin vào người con yêu thương nhất trong cuộc đời này. Con tin rằng mẹ sẽ vượt qua và rồi mẹ đã vượt qua vì thế con cũng phải cố gắng.
Đi dọc theo nhịp đập nghẹn ngào để đếm từng vết thương, gỡ những mũi tên bạc ánh lên thứ ánh sáng sắc lạnh để tự nhủ rằng sẽ không mang theo trái tim lạnh lùng ấy đi vào giữa cuộc đời nên đành phải coi đó là những bài học, để con đường phía trước thêm những hi vọng.
Mẹ đã nắm tay con vượt qua bao khổ đau, qua những giọt nước mắt hoá đá nhỏ thẳng vào tim để đi lên phía trước. Vì thế xin mẹ cũng hãy đưa tay cho con, để con được một lần che trở bàn tay trai sạn của mẹ và làm nó ấm áp. Chỉ một lần thôi để con nói với mẹ câu nói nghẹ ngào trong lòng con bao năm tháng qua "Con yêu mẹ!". Và cùng mẹ đi chợ làm những món thật ngon chờ chị và hai em về, con mong lắm nụ cười trên môi mẹ, mong lắm hạnh phúc đừng rời bỏ gia đình ta.
Còn chưa đầy hai mùa để ở bên mẹ, rồi sau đó con cũng sẽ lại bước đi để mẹ ở lại vùng đất đỏ đầy nắng, đầy gió trên lưng mẹ. 
Nhưng rồi con sẽ trở về, con chỉ đi để làm cho ước mơ đó thành hiện thực và sẽ mãi bên mẹ. Bên những bông Dã quỳ đẫm nắng, bên tuổi thơ trong trẻo, cạnh những kí ức đau thương nhưng vẫn mãi là một phần con người con.
Rồi thì sẽ lại bình yên, mẹ nhỉ!


Hãy sống như ngày mai mình sẽ chết!

19:46 |

“Hãy sống như ngày mai mình sẽ chết”. Tôi được nghe câu nói này từ một cô ca sĩ trong một chương trình giao lưu cách đây vài tuần. Câu nói thật ngắn gọn nhưng bao hàm nhiều ý nghĩa sâu xa. Nó khiến tôi phải giật mình “ừ nhỉ? Nếu ta chỉ còn một ngày để sống trên cõi đời này thì sẽ ra sao?”
Tôi sẽ luôn làm mới mình trong mắt mọi người. Tôi sẽ thay đổi nhiều kiểu tóc khác nhau hay nhuộm cho mình một màu tóc mới. Cá tính và không gây hại đến ai thì tại sao mình không thử nhỉ?
Tôi sẽ làm những gì mình thích. Và sở thích lớn nhất đời tôi là được đi du lịch. Có người hỏi tôi “Sao đi chơi hoài thế?” Tôi mỉm cười “còn trẻ, còn sức khoẻ thì hãy đi đây đi đó cho mở rộng tầm mắt kẻo sau này hối hận. Biết đâu ngày mai ta không còn trên cõi đời này!”

Ảnh: Internet
Tôi sẽ luôn sống tốt và giúp đỡ mọi người. Những hành động nhỏ như nhường ghế cho một cụ già trên xe buýt, giúp một em nhỏ băng qua đường, phụ chị ve chai đẩy xe ba gác lên dốc cầu cao…nhưng sẽ khiến lòng mình có những niềm vui lớn khi nhận được nụ cười kèm câu nói “cảm ơn”.
Với tôi, hạnh phúc là những gì thật bình dị, giản đơn. Hạnh phúc là được sống vui vẻ bên cạnh gia đình và bạn bè yêu dấu.
Tôi sẽ làm những việc chưa từng làm hay ngại làm. Tôi sẽ mua một món quà tặng mẹ, nói một câu “con yêu ba” và nở nụ cười tươi rói với thằng em trai cùng lời động viên “học thật cừ nghen nhóc!”
Cuộc sống này ngắn ngủi lắm. Làm sao biết trước ngày mai. Và mỗi chúng ta chỉ có một cuộc đời để sống nên phải sống sao cho xứng đáng. Hãy sống như ngày mai mình sẽ chết!